Định Luật 0

-- "Định luật 0" -- Trích đoạn truyện

Từng tòa lầu mấy trăm tầng cao ngất trong mây, từng chiếc xe bay vượt gió rẽ mây trên bầu trời với tốc độ ánh sáng, thế giới này to lớn hùng vĩ, trong trời đêm bạt ngàn phi thuyền loại nhỏ không đếm xuể, đèn đuốc thành thị nối thành một vầng sáng rực rỡ...

Ở trên thế giới đó, phố lớn ngõ nhỏ, nơi nơi đều có thể nhìn thấy người máy. Có người máy thuộc loại cấp thấp, vỏ ngoài màu trắng, động tác hơi cứng ngắc, lập tức có thể phân biệt chúng với nhân loại bình thường; nhưng có người máy lại giống nhân loại như đúc, thậm chí khi trên màn hình lớn đột nhiên có một mỹ nữ tách khuôn mặt ra hai bên, lộ ra máy móc bên trong

Trong thế giới «Định luật 0», tình cảm nhân loại dường như cũng rất nhạt. Trợ thủ làm sai một vài bước, thiếu chút nữa dẫn đến thất bại, Sở Văn mặt không đổi sắc sa thải trợ thủ kia, nhưng trợ thủ cũng không có lộ ra biểu tình đau khổ buồn bã cỡ nào, chỉ thu dọn đồ đạc liền trở về.

Cô ta thật sự không đau lòng ư? Tuyệt đối không phải.

Trước khi rời khỏi phòng thí nghiệm, trợ thủ tóc vàng ấy vẻ mặt bình tĩnh nói với một đồng nghiệp rằng: “Giờ tớ cũng không biết nên làm gì đây, Lewis, hiện tại công việc rất khó tìm, lại không thể đi cầu xin giáo sư Sở, tớ cảm thấy sắp khóc rồi.”

Ngoài miệng nói là muốn khóc, nhưng thực chất, trên mặt nữ trợ thủ đó lại ngay cả một chút mất mát cũng không có.

Hơn nữa không thích hợp không chỉ là nữ trợ thủ đó, tình cảm của những nhân loại khác cũng vô cùng bình thản. Ngoài miệng nói “Luci à cậu đi rồi, tớ rất đau lòng, tớ nhất định sẽ giúp cậu cầu xin giáo sư Sở”, nhưng trên mặt lại không có ý cười cũng không có mất mát, ngay cả giọng nói cũng không có phập phồng quá lớn, chỉ thực lãnh tĩnh nói cho xong.

Trái lại là vài người máy cấp cao làm việc trong phòng thí nghiệm, khi bọn họ chào hỏi nghiên cứu viên, sẽ lộ ra tươi cười lễ phép ôn hòa, lúc làm sai cũng sẽ mang vẻ mặt áy náy xin lỗi.

Sở Văn - một nhà khoa học lạnh lùng vô tình sống sờ sờ - hắn nhìn thấy một cái quảng cáo, nói công ty đối thủ của hắn đã chế tạo ra người máy tình yêu. Trên quảng cáo kia, hình ảnh cả trăm cả ngàn người máy tình yêu lướt qua ... Sở Văn không tin người máy có thể có được tình cảm của nhân loại, hắn chọn ra một người máy mua về xem như vật thí nghiệm. Vào khoảnh khắc mở thùng ra, một thiếu niên tinh xảo xinh đẹp đứng trong quầng sáng, rụt rè nhìn người đàn ông trước mặt.

Lần đầu tiên gặp mặt, Sở Văn nhìn quét người máy từ trên xuống dưới, dường như đang kiểm tra có chỗ nào xảy ra vấn đề hay không, mà Thất thì vẫn luôn cẩn thận nhìn người đàn ông đối diện, mỗi khi tầm mắt giao nhau, cậu đều dùng tốc độ nhanh nhất dời đi. Sau khi Sở Văn kiểm tra xong, nhìn Thất, câu đầu tiên liền nói: “Ngươi biết hôn môi không?” Đi thẳng vào vấn đề, không chút nào uyển chuyển, tiếp đó hai nhân vật liền trực tiếp hôn nhau.

Sau đó, chính là câu chuyện một người máy nhỏ ngây thơ yêu chủ nhân của mình như thế nào. Người máy nhỏ rõ ràng đã gần hết điện, lại không nói một chữ, nhu thuận ngồi ở một góc phòng thí nghiệm, không chớp mắt nhìn người đàn ông; .. mỗi ngày sau khi Sở Văn đi ngủ, Thất liền mở to mắt, ngoan ngoãn nằm ở trong ngực hắn, nghiêm nghiêm túc túc nhìn hắn, nhìn cả buổi tối. Người máy không cần ngủ, có lẽ đây là chuyện vui vẻ nhất của Thất, bởi vì thế có nghĩa là cậu có thể dùng mỗi một phút mỗi một giây của mình để nhìn người này.

Nhìn thấy hắn, giống như liền thấy được toàn thế giới.

Thật sạch sẽ hệt như một tờ giấy trắng, từ lúc sinh ra, sứ mạng duy nhất của cậu chính là yêu Sở Văn. Cậu yêu người đàn ông đó, nhưng cậu không biết nên biểu đạt như thế nào. Khi Sở Văn hôn cậu, cậu sẽ thẹn thùng đỏ mặt; khi Sở Văn muốn cậu chủ động đến hôn môi mình, cậu sẽ siết chặt ngón tay, sau đó nhanh nhẹn kiễng mủi chân, nhẹ nhàng hôn trên đôi môi ấy.

Trong đôi mắt như minh châu chỉ phản chiếu hai thứ, một là thế giới, một là Sở Văn.

Có lẽ đối với Thất, hai thứ này cũng không có bất cứ khác biệt gì: Sở Văn chính là toàn thế giới của cậu, thế giới của cậu chính là Sở Văn.

Loại tình yêu này gần như hèn mọn, nhưng lại không có bất cứ ai có tư cách chỉ trích, rằng vì sao cậu phải tự đặt mình trong bụi bậm như vậy, bởi vì nơi khắc chữ yêu của cậu trên cả bất cứ mệnh lệnh nào, biên soạn trong linh hồn. Tình yêu như thế quá mức thiêu thân lao đầu vào lửa, chung quy sẽ không có kết cục tốt.

Quả nhiên, dù Sở Văn có tính tình lạnh nhạt thế nào nữa, cũng sẽ bị một người máy vô điều kiện yêu mình như thế làm cảm động. Bản thân hắn vốn đã thiếu tình yêu, cha mẹ chết sớm, từ nhỏ cô đơn lớn lên, quá mức ưu tú dẫn đến không có bạn bè, hiện giờ đột nhiên có một người máy yêu hắn yêu đến mức xem hắn như toàn thế giới xuất hiện, hắn như lẽ hiển nhiên mà sa vào trong đó.

Nhưng hiện giờ có một vấn đề đặt trước mắt Sở Văn

Người máy thật sự có tình cảm sao?

Đối với Sở Văn mà nói, vấn đề này khiến hắn đau khổ tuyệt vọng, trực tiếp cưỡng chế người máy nhỏ không được xuất hiện trước mặt mình nữa.

Sở Văn yêu Thất, là thật sự yêu phát ra từ nội tâm. Vậy Thất yêu Sở Văn, có phải chỉ là đang đơn thuần chấp hành mệnh lệnh hay không?

… Người máy thật sự biết cái gì là yêu sao?

Khi nhà khoa học lạnh nhạt nói ra cái câu “về sau đừng xuất hiện ở trước mặt tôi nữa”, người máy vốn đang nghiêm túc nhìn hắn, chăm chú nhìn hắn lập tức sửng sốt, trong ánh mắt sáng ngời lóe ra tia sáng kỳ quái. Người máy nhỏ hé hé môi, lại khép lại, cuối cùng khi mở miệng, nói ra chỉ là một chữ: “Được.”

Sở Văn thật sự nói được thì làm được, rõ ràng một ngày trước mới biết được mình động lòng, một ngày sau liền nói ra lời vô tình. Hắn thật sự không cho phép Thất nhìn mình thêm một cái, hắn cũng tuyệt đối không nhìn tới Thất, thật giống như trong căn nhà này chỉ có một người, cho tới bây giờ chưa từng xuất hiện người máy tình yêu gì đó.

Nhưng mà, làm sao có thể thật sự không xuất hiện?

Sáng sớm khi Sở Văn ra ngoài, bên cạnh là áo khoác đã ủi xong cất kỹ; buổi tối khi về nhà, trên bàn đặt đồ ăn tùy thời giữ nhiệt. Thư phòng tối hôm trước bởi vì đọc sách mà bày bừa lung tung, ngày hôm sau tiến vào đã sạch sẽ như mới; quần áo trong rổ đồ dơ để ở trong phòng tắm, buổi sáng dậy đã gấp xong đặt ở trên bàn.

Sở Văn nhìn không thấy cậu, nhưng cậu vẫn luôn ở đó, trong tách trà nóng mà Sở Văn nhìn thấy lúc đi vào phòng bếp, trong cái chăn mà Sở Văn làm việc quá muộn thức dậy phát hiện trên người.

Hôm nay, Sở Văn chấm dứt công việc, trở về nhà. Trong phòng không có một chút ánh đèn, hắn giống như thường ngày rửa mặt xong, trở về phòng nghỉ ngơi.

Ánh mắt sâu thẳm phức tạp chăm chú nhìn vào cửa một căn phòng xa xa, hắn nghiêm nghiêm túc túc nhìn hồi lâu, ngón tay bắt lấy nắm cửa rung bần bật, nhưng đến cuối cùng, hắn vẫn nhấp môi, xoay người vào phòng, rầm một tiếng đóng cửa lại.

Muốn đi gặp người máy nhỏ kia, có điều hắn nhất định phải khắc chế mình, cấm tiệt hành vi này.

Nhưng Sở Văn lại vĩnh viễn không biết, trong khoảnh khắc cửa phòng hắn đóng lại, cánh cửa phòng ở xa xa liền mở ra. Người máy nhỏ kia chân tay khẽ khàng đi tới, đi đến trước cửa phòng hắn, ngoan ngoãn ngồi dưới đất, hai tay ôm đầu gối, dán lỗ tai vào ván cửa, nghe âm thanh mỏng manh truyền đến từ bên trong.

Đầu cậu nghiêng sang một bên, cứ như vậy an an tĩnh tĩnh mà nghe, trong đêm tối lạnh như băng, vào vô số đêm đen, cứ như vậy nhu thuận ngồi dưới đất, cách một cánh cửa phòng, nghe âm thanh phát ra từ bên trong. Hiệu quả cách âm của cửa phòng quá tốt, đa số thời gian cậu đều không nghe được gì, nhưng mỗi khi nghe được một chút âm thanh, cho dù là một chút tiếng ho khan, cặp mắt bảo thạch của cậu đều sẽ đột nhiên sáng ngời.

Sở Văn hờ hững với Thất tròn một trăm bốn mươi sáu ngày, vì thế cậu ngồi ngay cánh cửa này một trăm ba mươi ngày. Trong đó có mười sáu ngày, Sở Văn không về nhà, mà là ở lại trong phòng làm việc.

Đối với Thất mà nói, chuyện duy nhất có thể tiếp xúc với sinh mệnh người đàn ông này, chính là ngồi ở cửa, nghe âm thanh truyền ra trong phòng. Đa số buổi đêm, cậu đều không thể nghe được một chút âm thanh nào, nhưng mà chỉ cần nghĩ người kia ngay sau cánh cửa, chỉ cách có mấy mét, cậu liền nhịn không được mà lộ ra nụ cười.

Loại tình yêu viết ở chỗ sâu nhất của con chip này, đã yêu đến mức gần như hèn mọn.

Nhưng mà không có lựa chọn nào khác, bởi vì ý nghĩa duy nhất em sinh ra, chính là yêu anh.

..... Nhưng mà ngay sau đó, trong mắt cậu đột nhiên hiện lên một chút kinh hãi, có điều còn chưa kịp phản ứng, cánh cửa phía sau đã bị người ta mãnh liệt kéo ra. Sở Văn cầm ly nước phút chốc ngơ ngẩn, chậm rãi cúi đầu, nhìn người máy nhỏ ngồi ở trước cửa phòng mình.

Lập tức đứng lên, nhanh chóng xin lỗi, người máy nhỏ không ngừng nói “xin lỗi”, nói không ngừng, dường như sợ hãi đối phương thật sự vứt bỏ mình. Nhưng mà giây tiếp theo, ly thủy tinh vỡ nát dưới đất, Thất ngơ ngác nhìn vụn thủy tinh đầy đất, ngẩng đầu một cái, môi liền bị đối phương che lại.

Nụ hôn nóng bỏng ập tới quá mức đột nhiên, người đàn ông dùng sức đẩy người máy trước mắt ngã nhào xuống đất, tùy ý hôn môi. Hắn vuốt ve làn da mềm mại non mịn giống như nhân loại, tay hắn luồn vào trong quần áo, chạm vào cái người sắp tra tấn mình đến chết này.

Khi một nụ hôn chấm dứt, trong con ngươi thiếu niên tích tụ một ít bọt nước. Biết rất rõ là ngay cả chút ánh nước ấy, nói không chừng cũng là bị một cái mệnh lệnh nào đó kích hoạt ra, nhưng người đàn ông lại tự giễu nhẹ nhàng cười hai tiếng, đè trên mình người máy, khàn khàn giọng, hỏi: “… Thích tôi không?”

Khi cái từ “thích” đó đột nhiên xuất hiện, không ai phát hiện, ánh mắt người máy nhỏ đột nhiên sáng ngời.

“Thích Văn… Rất thích Văn.”

Người đàn ông cúi đầu nhìn người máy nhỏ mang vẻ mặt ái mộ dưới thân, trong mắt hắn đều là vẻ phức tạp, sau một hồi, hắn nhẹ nhàng cười một tiếng: “Tốt… như vậy là đủ rồi.”


Về thí nghiệm nghiên cứu nhằm vào công ty đối thủ, Sở Văn bắt đầu soạn báo cáo thí nghiệm cuối cùng. Hắn ngồi trong phòng thí nghiệm trống rỗng, nhóm trợ thủ đi lại bên cạnh vẫn là vẻ mặt lạnh như băng, người máy cao cấp đưa văn kiện cho hắn lại mặt mày tươi cười, để văn kiện lên trên bàn của hắn.

Đi vào phòng thí nghiệm này mười một năm, lần đầu tiên Sở Văn ngẩng đầu, nhìn về phía nữ người máy kia, hỏi: “Cô tên gì?”

Nữ người máy đột nhiên ngơ ngẩn, cô dường như thực khẩn trương nắm lấy góc áo, nhỏ giọng nói: “Tôi đánh số Z3127.”

Sở Văn gật gật đầu, không có nói thêm nữa.

Kế tiếp là một khoảng thời gian yêu đương vui vẻ, lần này Sở Văn thật sự bắt đầu cưng chiều người máy nhỏ. Có lẽ hắn không quá hiểu rõ yêu đương là thế nào, nhưng mà hắn lại thường thường hỏi: “Em muốn cái gì?” Thất chỉ lắc đầu: “Em không muốn gì hết.”

Rốt cuộc Thất muốn gì, Sở Văn không rõ, nhưng cậu lại rất rõ:

[ Cậu ấy chỉ muốn có anh thôi đó! ]


...... Người máy nhỏ kia che ở trước người Sở Văn, lần lượt giúp hắn chắn đạn. Những viên đạn đó đương nhiên không thể giết chết Thất, nhưng cũng sẽ phá hư kết cấu máy móc của cậu, khiến cho cậu xuất hiện rất nhiều mã rối loạn, trong mắt cũng hiện ra con số kỳ quái.

Ai cũng biết, người máy không có khả năng tổn thương người, “người” này không giới hạn với bất luận một người nào cụ thể, mà là mỗi người trên toàn thế giới. Sát thủ kia căn bản không có một chút do dự, trực tiếp một cước đá Thất sang một bên, tiếp đó để súng lục ở trên trán Sở Văn.

Gã hoàn toàn không cần để ý đến người máy đó, bởi vì người máy đó không có khả năng tổn thương gã, đây là định luật một của người máy....

Ngay lúc này, lại bỗng nghe —— pằng!

Một tiếng súng thật lớn

Một người máy cả người đều là lỗ thủng, đã xuất hiện mã rối loạn nâng tay phải lên, trong lòng bàn tay là nòng súng tối như mực.

Sở Văn ngất xỉu, dường như có bóng người khập khiễng từ đàng xa đi lại đây, không ngừng đọc những ký tự kỳ quái. Chốc là “vấn”, chốc lát lại là “vân”, rất ít khi đọc thành “văn”.

Tiếp theo là đầu người nhúc nhích, trong loa, cảnh sát nói “nhanh đưa vào bệnh viện, chân và bả vai đều trúng một súng”, bác sĩ thì nói “đến phòng giải phẫu, nhanh đến phòng giải phẫu, đây là viên đạn D20 mới nhất, nhanh chóng giải phẫu lấy ra”.

Còn về giọng nói niệm chữ “văn” kia, đã sớm biến mất.

Rốt cuộc, Sở Văn chậm rãi tỉnh lại. Hắn chỉ mê man hai ngày, phòng thí nghiệm đặc biệt phái người máy tới chăm sóc hắn, hắn mở mắt ra, nhìn thấy chính là nữ người máy đánh số Z3127 kia.

Z3127 vui mừng nhìn hắn, giúp hắn gọi bác sĩ. Sau khi kiểm tra cơ bản nhất kết thúc, yết hầu Sở Văn khàn khàn hỏi: “Thất đâu… em ấy ở nơi nào… Thất…”

Nữ người máy cười nói: “Giáo sư Sở, tôi không biết ai là Thất, là bạn ngài sao? Cần tôi giúp ngài liên hệ hắn không?”

Trên gương mặt luôn luôn gợn sóng không dao động bỗng nhiên phủ kín một tầng sợ hãi, Sở Văn mở to hai mắt, nhìn chằm chằm nữ người máy, không ngừng lặp lại: “Không có khả năng, em ấy không có khả năng rời khỏi tôi… Tôi ở nơi này, em ấy khẳng định cũng ở đây. Thất, Thất ở nơi nào, cô trả em ấy lại cho tôi… trả em ấy lại cho tôi!”

Nữ người máy hoang mang liên tục lắc đầu, căn bản không đưa ra được một đáp án.

Nhưng mà lúc này, Sở Văn đã gấp đến độ hai mắt đỏ bừng, từ lúc phim mở màn đến hiện tại, lần đầu tiên hắn xuất hiện dao động cảm xúc lớn như vậy: “Thất… trả cho tôi! Em ấy ở đâu, em ấy ở đâu!”

“Giáo sư Sở bây giờ ngài còn chưa thể đứng lên!”

“Thất, em ấy ở đâu! Rốt cuộc em ấy ở đâu!”

Người máy chữa bệnh nhanh chóng xông tới, tiêm một kim an thần cho Sở Văn.

Sáng hôm sau, Sở Văn vừa tỉnh dậy, trực tiếp bấm điện thoại cho thủ trưởng, hắn vừa mới mở miệng, đối phương đã lạnh nhạt trả lời: “Cậu nói người máy tình yêu mà cậu mua từ công ty Aster hả? Sở Văn, lần này cậu làm rất tốt, trong nhóm người máy tình yêu của Aster có một người máy giết người, trái với định luật một của hiệp hội người máy. Hiện giờ nhóm người máy đó đều đã bị thu về tiêu hủy, Aster cũng đã phá sản, cậu nghỉ ngơi xong liền nhanh chóng về công ty đi.”

Đầu kia điện thoại, Sở Văn thật lâu không trả lời.

Thủ trưởng vẫn lạnh nhạt nói cho hết: “Trên thực tế nếu có thể, tôi hy vọng cậu trở về công ty ngay bây giờ.”

“… Ai bị tiêu hủy?”

Giọng nói khàn khàn khó nghe đột nhiên vang lên, thủ trưởng ngồi ở trong phòng làm việc, giọng bình tĩnh nói rằng: “Nhóm người máy tình yêu của công ty Aster, đã bị tiêu hủy hết. Sở Văn, cậu làm rất tốt, công ty sẽ thưởng cho cậu.”

Trong bệnh viện, nhà khoa học trẻ tuổi vừa mới đứng dậy từ trên giường trợn to hai mắt, đôi mắt long lên sòng sọc, hắn gắt gao nắm điện thoại, gân xanh trên trán nổi lên từng sợi từng sợi, rít ra từng chữ một từ trong kẽ răng: “Ai! Bị tiêu hủy!!!”

“Sở Văn, cậu làm sao vậy. Tôi không muốn lặp lại lần thứ tư, sáng hôm nay, nhóm người máy tình yêu đã bị đưa hết đến khu A135 tiêu hủy. Rốt cuộc cậu… alô? Alô?!”

Điện thoại bị ném bên cạnh giường bệnh, nhà khoa học luôn lạnh lùng dùng tốc độ nhanh nhất lao ra khỏi bệnh viện, một đường vọt tới khu thu hồi người máy A135.

Linh kiện máy móc che trời lấp đất bị tùy ý ném dưới đất, chồng chất thành một ngọn lại một ngọn núi nhỏ. Ở nơi này, một đám người máy cấp thấp mặt không đổi sắc tiêu hủy bạn mình, sau đó ném bọn họ vào mấy núi rác đó.

Sau khi nhìn thấy sáu ngọn núi rác rưởi, Sở Văn liền trực tiếp đi vào, ra sức đào bới.

Nhà khoa học có lợi hại hơn nữa cũng không có khả năng tìm được cái mà bản thân muốn từ trong ngàn vạn linh kiện điện tử, người đàn ông mặc quần áo bệnh nhân này lại giống như quên sạch những tri thức mình đã từng học, giống như tên ngốc cố gắng đào bới trong mấy ngọn núi.

Linh kiện rạch đứt tay hắn, hắn vẫn tìm. Tìm tròn ba ngày, ngọn núi rác đầu tiên mới đào được một nửa.

Nữ người máy đánh số Z3127 kia đã sớm tìm lại đây, xuất phát từ mệnh lệnh của Sở Văn, cô sẽ không ngăn cản Sở Văn, mà là cho hắn dịch dinh dưỡng, để hắn không đến mức ngã xuống. Cô cũng không hiểu rõ đến tột cùng Sở Văn đang làm gì, nhưng mà cô sẽ vĩnh viễn canh giữ ở đây, bởi vì chức trách hiện tại của cô chính là chăm sóc Sở Văn.

Tìm đến ngày thứ bảy, Sở Văn đã mệt đến tê liệt ngã xuống trên núi rác, không thể khống chế mà mê man đi. Nhưng vừa tỉnh lại, hắn lại dùng đôi tay trải rộng vết thương không ngừng đào bới, mở to mắt, cẩn thận tìm kiếm mỗi một linh kiện thật nhỏ.

Chuyện trong công ty hắn căn bản không quản, thủ trưởng lạnh như băng dùng sa thải để uy hiếp hắn cũng không để ý.

Từ đầu tới đuôi hắn đều không có khóc, chỉ mở to đôi mắt giống như điên cuồng, một khắc cũng không ngừng tìm kiếm.

Nhưng mà sao có thể tìm được? Dù tìm được, lại làm sao có thể khôi phục thành bộ dáng vốn có? Nói không chừng linh kiện đã sớm vỡ nát trong lúc tiêu hủy, ai cũng không thể trả người máy nhỏ của hắn về cho hắn.

Sau khi tìm xong ngọn núi linh kiện thứ nhất, đã qua nguyên một tháng. Sở Văn tha thân thể mỏi mệt đi tới núi linh kiện thứ hai, lúc này hắn vừa mới giơ tay lên cầm lấy mảnh linh kiện thứ nhất, liền bỗng nhiên nở nụ cười.

Làm sao có thể tìm được?

Hắn biết, sao có thể tìm được!

Mảnh linh kiện sắc bén rạch tay hắn trải khắp vết thương, máu tươi theo làn da chảy xuống. Tách, rơi xuống trong núi linh kiện vô cùng vô tận. Đột nhiên, lại nghe dưới lòng bàn chân truyền đến một trận động tĩnh, vẻ mặt Sở Văn dại ra cúi đầu, nhìn về phía màn hình con chip lớn bằng bàn tay bị máu tươi của mình lây dính.

Chỉ thấy màn hình con chip kia đang từng chút từng chút lóe ra ánh sáng, con chip ấy đã sớm bị gãy hết một nửa, giờ phút này tựa như bóng đèn bị chập mạch, ánh sáng trên màn hình lúc chớp lúc tắt.

Giọt máu nhẹ nhàng lơ lửng trên linh kiện, ánh sáng lấp lóe hồi lâu, sau đó, đột nhiên yên tĩnh lại. Từ phía dưới màn hình lóe lên một điểm sáng nhỏ màu đỏ, ngay sau đó lại là điểm sáng thứ hai phía trên bên trái, sau đó lại đi về bên trái, lại là điểm sáng nhỏ thứ ba…

Thật nhiều điểm sáng nhỏ kết nối lại, đường cong cứng đờ chậm rãi hiện lên.

Bắt đầu từ phía dưới cùng, vẽ một độ cong khó có thể phát hiện về phía bên trái, lại đi xuống ở góc bên phải, rồi tiếp tục nâng lên ở mé bên phải, cuối cùng đối xứng với hình bên trái, quay về với điểm mới bắt đầu.

Một trái tim màu đỏ, dịu dàng xuất hiện trên màn hình con chip dơ bẩn rách nát.

Người đàn ông tái nhợt tuấn mỹ ấy lại thong thả ngồi xổm xuống, động tác dịu dàng cầm con chip đã vỡ một nửa kia lên.

Ngón tay hắn thật cẩn thận nâng con chip có khắc “seven” ở góc bên trái, chậm rãi ôm nó vào trong lòng, kề sát trái tim, chặt chẽ ôm lấy. Trên màn hình bị gãy một nửa, trái tim đỏ tươi vẫn đang yếu ớt lóe sáng, người đàn ông ôm nó lại giống như cái gì cũng không phát hiện, chỉ dịu dàng ôm nó, giống như đang ôm lấy người yêu duy nhất đời mình.

Môi hơi hơi rung động, trên mặt không có ý cười, cũng không có sụp đổ đến khóc lớn.

Ánh bình minh ấm áp dâng lên từ bầu trời phương đông, đại biểu cho sức sống bừng bừng, muốn đánh thức một ngày mới. Mà người đàn ông ấy thì đưa lưng về phía mặt trời, nấp ở trong bóng tối mà ánh nắng không chiếu rọi đến, lẳng lặng ôm người yêu của mình.

Hắn không gào khóc, cũng không có biểu hiện quá mức bi thương. Hắn nhẹ nhàng cười, gắt gao ôm lấy con chip, hệt như nỉ non dịu dàng nói: “Anh biết, em yêu anh. Anh biết chứ, em là thật sự… là thật sự yêu anh…”

Lời vừa nói xong, mắt nhắm lại, giây tiếp theo, nước mắt liền rơi xuống, rớt trên con chip cũ nát. Sẽ không còn có ai ôm hắn, dán mặt trong ngực hắn, trả lời hắn một câu “em yêu anh”, nhưng mà trên màn hình, trái tim đỏ rực vẫn tiếp tục lấp lóe, không biết mệt mỏi nói ra định luật 0 được biên soạn ở nơi sâu nhất của con chip.

Đây là một trích đoạn hay nhất trong bộ truyện mà mình sắp review cho các bạn? Bạn có đoán được là bộ nào không? Nói trước cho mình nghe cảm nghĩ của bạn với mình nàooo