/ Cuộn Len Của Mèo

Những Chi Tiết Ngược Tâm Kinh Điển Trong Đam Mỹ - Số 3

Sáu năm trước Trịnh Liệt lần thứ 2 gặp Ân Triệu Lan, đối với y tái kiến chung tình, bị tình yêu biến thành kẻ hồ đồ, một lòng một dạ theo đuổi. Đáng tiếc, lúc đó lòng kiêu ngạo của Ân Triệu Lan quá lớn, Trịnh Liệt sủng cậu, yêu cậu, thiên y bách thuận, chuyên tình độc sủng, nhưng trong mắt Ân Triệu Lan lại là vũ nhục. Vì vậy, Ân Triệu Lan tự tìm một thế thân có ngoại hình giống mình đến 90%, lại chờ đến khi Trịnh Liệt say rượu, thiết kế việc nhét người lên giường hắn. Trịnh Liệt say mèm, nhìn người giống Ân Triệu Lan đến thế trên giường, hiển nhiên nhịn không được xxoo, cuối cùng đợi xong xuôi, Ân Triệu Lan lại nhảy vào bắt quả tang, dùng lý do “ngoại tình” của Trịnh Liệt để kiên quyết đòi chia tay.

Nhưng tách nhau ra rồi, Ân Triệu Lan lại bị ba sự thật không tưởng đập vào mặt không chút thương tiếc:

Một là, Trác Thư Nhiên vậy mà lại là em ruột cùng cha khác mẹ với Ân Triệu Lan.

Hai là, Ân Triệu Lan thật sự đã yêu Trịnh Liệt.

Ba là, dù cậu có cầu xin, cũng không thể quay trở về ngày tháng trong mắt Trịnh Liệt chỉ mãi mãi có duy nhất một mình cậu được nữa.

18698275_621761228020872_3941163745389278257_n

“…. Anh thật sự nghĩ rằng, có thể tại Nam Phong thị nhỏ bé này, gặp được một người giống mình là trùng hợp sao?” Trác Thư Nhiên ôn hòa nhếch môi cười, ánh mắt nhìn Ân Triệu Lan như nhìn một thằng ngu.

Ân Triệu Lan cảm thấy hít thở không thông. Lời nói Trác Thư Nhiên đối với y thật tác động quá lớn. Y gian nan mở miệng “Cậu biết rõ chúng ta là anh em, vì cái gì đồng ý làm thế thân của tôi, cùng Trịnh Liệt, cùng Trịnh Liệt…”

“Bởi vì anh ta yêu anh.” Hai tay Trác Thư Nhiên chậm rãi khoanh trước ngực, có chút bất mãn nói “Anh ta cư nhiên thật sự yêu anh, đối tốt với anh như vậy, chỉ yêu thương mình anh! Cha là như thế, Trịnh Liệt cũng như thế! Anh dựa vào cái gì? Anh đến cùng dựa vào cái gì? Buồn cười nhất là, thứ tôi cầu đều cầu không được, anh còn lên mặt nói không cần!”

Ân Triệu Lan rung động nhìn y.

Trác Thư Nhiên nói “Nếu anh không cần, tôi liền đoạt lấy! Tất cả đều đoạt lấy!” Y vươn tay về phía Ân Triệu Lan, chậm rãi nắm thành quyền “Anh vĩnh viễn không thể có lại một Trịnh Liệt toàn tâm toàn ý với anh! Chỉ cần có tôi, anh ta vĩnh viễn nhớ rõ những thứ anh làm, nhớ rõ cách anh vũ nhục chân tâm anh ta!”

“Trác Thư Nhiên!” Ân Triệu Lan đột nhiên hét to một tiếng, huy quyền đánh về phía Trác Thư Nhiên!

Trác Thư Nhiên lắc người né, đưa tay chộp một phát nắm lấy cổ y ấn lên tường “Anh biết rõ anh buồn cười nhất ở điểm gì không?” Y đến gần bên tai Ân Triệu Lan, nói rõ từng chữ “Anh buồn cười nhất là, rõ ràng anh cũng yêu anh ta, lại tự tay đem anh ta đẩy đi. Một đời này, anh sẽ không còn cơ hội để anh ta chỉ cần một mình anh nữa…”