/ Review

[Review] Thích Cậu

THÍCH CẬU

Tác giả: Đạo Đạo Lĩnh

Thể loại: Đoản văn, huyễn huyễn, hiện đại, thẳng nam công x ngốc manh thụ tinh thụ, HE

Văn án: Chuyện về thụ tinh ngốc xuống núi tỏ tình giùm em gái, sau đó vô tình dụ dỗ được bạn công … :”>

32579358_1978030748935825_1919733425057562624_n

Bộ này có 28 chương, nhưng thiệt ra ngắn ngủn hà, đọc hơn nửa tiếng là xong. Mà truyện moe kinh khủng nên lại cảm thấy tiếc ơi là tiếc vì ngắn đến thế T___T

Tóm tắt sơ thì bạn thụ của chúng ta tên là Trang Liễu - là một cây liễu tinh mấy trăm năm tuổi. Có một ngày, bạn công Tương Vân Hàng rất thích nhạc Rock & Roll bèn mò lên núi nơi Trang Liễu ở để tập hát. Tương Vân Hàng hát ầm ĩ tới mức, đánh thức luôn cả cây liễu đang ngủ là y, cũng lỡ làm em gái thụ là Trang Hòe mê mê mẩn mẩn.

Trang Hòe pháp lực chưa đủ biến thành hình người, bèn nhờ anh trai xuống núi trước canh-chừng-trinh-tiết của Tương Vân Hàng cho em ý, đợi bao giờ em ý lớn thì đi tìm cậu sau. Thương em gái, Trang Liễu bắt đầu khăn gói hành trình giả dạng làm sinh viên cùng lớp với Tương Vân Hàng. Lấy việc phá hỏng tất cả các buổi hẹn hò của Tương Vân Hàng làm mục đích sống.


Mặc kệ cậu hẹn bạn gái ở đâu, người này đều có thể xuất hiện trước mặt bọn họ trong vòng một phút, sau đó yên lặng ngồi bên cạnh đọc sách, uống nước, thỉnh thoảng dùng ánh mắt rất quái dị quan sát bọn họ.

Cứ lặp đi lặp lại mấy lần, bạn gái của cậu đều chịu không nổi, thậm chí mấy mối tình mới của cậu cũng chỉ diễn ra chớp nhoáng. Tương Vân Hàng rất tức, không phải chưa từng nghĩ đến việc giơ nắm đấm doạ dẫm Trang Liễu, nhưng cứ mỗi lần nhìn thấy ánh mắt yếu ớt hối lỗi kia liền không thể ra tay. Bắt nạt người yếu đuối không phải là chuyện mà đại lão gia như cậu hay làm.


Lẽ dĩ nhiên, với lối suy nghĩ bình thường như bao người khác, Tương Vân Hàng chắc mẩm Trang Liễu thích mình rồi. Cơ mà cậu vốn là trai thẳng, không thể chấp nhận Trang Liễu được. Ai ngờ chuyện dở khóc dở cười, hiểu lầm bất đắc dĩ sau đó xảy ra càng nhiều, không thể làm gì khác khiến Tương Vân Hàng đành mang Trang Liễu về nhà cậu tá túc đỡ vài hôm.

Và thế là, quá trình bẻ thẳng thành cong của bạn công cũng dần xảy ra từ đó…. Quá trình này phải nói vô cùng ngọt ngào, hài hước thêm chút cả 18+ nữa=)) Chỉ tiếc là quá ngắn, đọc chưa kịp đã thì bạn công đã đổ cái rầm dưới “tay” bạn thụ rồi. Tại sao phải nhấn mạnh cái “tay” á??? Thì thật sự là đổ dưới “tay” mà, đổ như nào thì đọc truyện đi nhóe :v

Cơ mà có ai hỏi như vậy là anh trai cướp mất người yêu em gái không á??? Không hề nhen! Vì Trang Hòe còn nhỏ, đó chỉ là ham mê trai đẹp nhất thời thôi. Sau này con bé tìm được người khác, còn chả nhớ Tương Vân Hàng là thằng nào con nào luôn cơ=))

Trích một vài đoạn moe moe của em thụ Trang Liễu cho mọi người hiểu hơn về tính cách của em này. Ẻm cưng tới cực điểm luôn! Ah, phải nhấn mạnh là truyện này cực ngọt ngào, cửa ải ba mẹ, bạn bè qua trót lọt cái một luôn. Nói chung đọc giải trí là chính, đừng bắt bẻ lỗi logic làm gì cho nó phí công=)) Được cái bạn edit mượt nên thích lắm lắm :”>


Bà Tương vừa nghe liền vui vẻ, vừa vỗ lên người Trang Liễu vừa khen: “Vừa nhìn Tiểu Trang đã biết là một đứa trẻ ngoan có khí chất nghệ thuật, hồi trước có học vẽ tranh không?”

Trang liễu ngượng ngùng lắc đầu: “Thấy … sư phụ vẽ, cháu thì không rành, chỉ biết viết vài chữ.”

Bà Tương cũng có tiếng trong lĩnh vực thư pháp, nghe Trang Liễu nói liền có hứng thú, vội vàng mang ra giấy bút mực nghiên, muốn cùng Trang Liễu luận bàn. Trang Liễu cũng không hoảng sợ, bày tốt tư thế liền đề bút. Một chữ ‘Cá’ rồng bay phượng múa được viết ra, bà Tương đứng bên cạnh thốt lên: “Đẹp!”

Ngay sau đó, lại thấy Trang Liễu tiếp tục uốn lượn cây bút, bình tĩnh viết …

“Cá thịt băm nhỏ mười lăm đồng” “Thịt kho hạt tiêu mười tám đồng” “Bắp cải xắt nhỏ tám đồng” “Rau muống xào tám đồng” …

"..."


Để củng cố địa vị của mình, bảo vệ cúc hoa của mình, Tương Vân Hàng bắt đầu một kế hoạch dụ dỗ rất tà ác. Tỷ như lúc xem giáo trình xx, Tương Vân Hàng sẽ luôn tụng niệm bên tai Trang Liễu:

“Oa, cậu bạn phía dưới hình như rất thoải mái…”
“Oa, người anh em ở phía trên thật sự quá vất vả a, không khác gì chạy năm ngàn mét… Cậu xem vẻ mặt của cậu ta kìa, mệt đến độ rút gân rồi!”

Sau nhiều lần đối thoại như vậy, có một ngày Trang Liễu đột nhiên hơi đăm chiêu hỏi: “Tương Vân Hàng, cậu rất muốn… ở phía dưới sao?”

“Không không không không không không không không không không không không không không không!!!!!!!!!!” Tương Vân Hàng lập tức xổ một tràng như bắn súng máy, thao, suýt chút nữa đã bưng tảng đá đập vào chân của chính mình rồi!

Vì chứng minh quyết tâm của cậu, Tương Vân Hàng lập tức khiêng Trang Liễu lên giường, sau đó quán triệt phương châm ‘vất vả nỗ lực vì nhân dân phục vụ’, hầu hạ Trang Liễu thoãi thoãi mái mái. Trang Liễu mềm nhũn ngoan ngoãn mặc cậu đùa nghịch, nhưng mà, tại lúc tiểu Tương Vân Hàng giương súng tiếp cận – Trang Liễu đột nhiên biến mất!

Tương Vân Hàng gầm to một tiếng: “Mau xuất hiện cho tớ Trang Liễu!! Thời điểm này mà dùng pháp thuật là muốn bắn chết người cậu có biết hay không!!!!”

“Nhưng mà, hơi đau a….” Trang Liễu không biết đang trốn ở chỗ nào, nhỏ giọng nói.

“Ngoan a, chịu đựng một lát, tuyệt đối sẽ không làm cậu đau… là tớ không tốt, là tớ khốn khiếp…” Tương Vân Hàng năn nỉ ỉ ôi, thiếu điểm khóc nghẹn, thế này rốt cuộc mới lừa được Trang Liễu trở về.

Cuối cùng, Tương Vân Hàng ‘nhỏ’ đương nhiên vẫn được như nguyện. Bởi vì lần này Tương Vân Hàng thật sự hết lòng làm Trang Liễu thoải mái, hơn nữa còn lén lén lút lút thừa dịp y đang mơ hồ, dùng caravat cột tay của y vào đầu giường, hình ảnh giam cầm này thiếu chút nữa lại làm Tương Vân Hàng phun máu mũi.

Thấy dáng vẻ mồ hôi đầy đầu của Tương Vân Hàng, Trang Liễu, nay thoải mái đến mềm nhũn, thầm nghĩ, người ở phía trên đẩy tới đẩy lui quả nhiên rất vất vả, hi, vẫn là mình có vẻ chiếm tiện nghi nha. ^_^