/ Cuộn Len Của Mèo

Tôi Yêu Người...

28795899_744681592395501_6956581503111266304_n

Tiểu Trang nói: “Em nhặt được một hộp thuốc trong sọt rác nhà vệ sinh.”

Chu Phóng: “...”

Tiểu Trang tra hỏi: “Ai đưa cho anh? Có phải là Diêu Bối Bối không?”

Chu Phóng không muốn nói ra sự thật nên thuận miệng bịa đại: “Tôi tự mua!”

Tiểu Trang tiếp tục hỏi: “Anh mua? Vậy tại sao anh lại vứt đi?”

Chu Phóng không bịa ra gì để nói dối, chỉ đành bảo: “Tôi thích thế đó, cậu quản được sao?"

Tiểu Trang nhếch môi cười: “Em không xen vào được nhưng em đoán được... Có phải là mẹ em đưa cho anh không?”

Chu Phóng: “...”

Hai mắt Tiểu Trang rốt cục đỏ ửng: “Là mẹ đúng không?”

Chu Phóng: “... Dì chỉ vì muốn chữa bệnh cho con trai thôi.”

Cảm xúc của Tiểu Trang vô cùng kịch liệt, cậu lớn tiếng quát: “Ai là con của bà? Chỉ có Quan Cố thôi sao? Vậy tôi thì sao? Tôi không phải con trai của mẹ sao? Tôi cũng rất yêu mẹ mà! Thế nhưng mẹ lại muốn giết tôi!”

Chu Phóng: “...”

“Quan Cố có chỗ nào tốt? Tôi không tốt sao? Tôi vừa ngoan lại vừa nghe lời, vì sao các người đều muốn hắn mà không muốn tôi?”

Chu Phóng ngẩn ra.

Tiểu Trang lại nói tiếp: “Anh thích hắn, mẹ thích hắn, mà ngay cả Diêu Bối Bối cũng thiên vị hắn, tôi biết tôi giành không lại hắn. Mấy năm trước khi hắn phát hiện ra tôi liền uống thuốc để đè ép tôi, không cho tôi đi ra nữa, anh cho là chỉ có hắn đau khổ thôi sao? Tôi cũng biết đau mà, tôi cũng rất đau đầu, ngủ không được, rụng tóc, cương nhưng lại chẳng bắn được, biết rõ ràng chính mình sẽ bị thứ thuốc kia giết chết, cũng chỉ có thể mở mắt trừng trừng chờ chết, tôi không đau khổ sao? Thế nhưng căn bản sẽ chẳng một ai quan tâm tôi có đau hay không!"

--------Trích chương 44 Tôi Yêu Người - Từ Từ Đồ Chi-----------